Chào mừng quý vị đến với Blog: Quà tặng cuộc sống.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

UPU 1993

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: UPU
Người gửi: Nguyễn Thành Tựu (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:29' 21-01-2009
Dung lượng: 30.0 KB
Số lượt tải: 12
Số lượt thích: 0 người
Bức thư đoạt giải nhất VN, giải ba QT 1993

Đề tài:
Bạn ơi, bạn hãy bảo tôi bằng cách nào các bạn trẻ chúng ta có thể giúp đỡ trẻ em ở một nước đang có chiến tranh.
Tác giả: Em Trần Thị Thanh Thủy học sinh lớp 9/2, trường THCS Thái Nguyên, thành phố Nha Trang - Khánh Hòa

Ethel thân mến,
Thế là cuối cùng Thanh Thủy cũng đã nhận đuợc thư của bạn, thật là vui quá. trong thư bạn đã nói về chuyến du lịch của bạn trong mùa hè vừa qua ở I-ta-li-a thơ mộng. Bạn cũng nói là rất tiếc vì không đến Nam Tư được vì ở đó đang có chiến tranh. Đọc thư bạn, Thủy thấy vui quá và cũng có mơ ước một ngày nào đó sẽ được đi du lịch ở châu Âu và châu Mỹ xa xôi và nhất là cùng bạn dạo chơi trên thành phố Oa-sinh-tơn mà bạn đã kể là rất ồn ào và vui nhộn.
Bạn Ethel ơi! Có phải bạn đã hỏi mình bằng cách nào những bạn trẻ chúng ta có thể giúp đỡ trẻ em ở một nước đang có chiến tranh? Bây giờ mình sẽ kể cho bạn nghe về những việc làm của mình ở Việt Nam nhé.
Ethel ơi! Bạn có biết không? Cứ mỗi lần nhìn lên tivi trong phần tin thế giới là mình lại thấy các bạn Nam Tư, Ap-ga-ni-xtan, Xô-ma-li... rất cực khổ. Có nhiều bạn bị chết, có bạn bị đói, gầy ốm, xanh xao, mất cha, mất mẹ. Tất cả chỉ vì chiến tranh. Sao mình thấy thương quá, có hôm mình phát khóc luôn. Mình thấy thương các bạn quá mà chưa biết làm thế nào thì rất may, cả trường mình, lớp mình tổ chức phong trào làm nhiều việc tốt để giúp các bạn Nam Tư, Xô-ma-li... Lớp mình có phong trào mỗi bạn nhịn một bữa ăn sáng để ủng hộ các bạn Xô-ma-li bị đói, rét. Rồi còn phong trào mỗi bạn gửi cho các bạn cùng lứa tuổi ở các nước có chiến tranh một bộ quần áo và một số đồ chơi.
Bạn có biết không? Nhóm bạn gái của mình ở bên này đã gửi tặng một thùng đồ chơi trong đó có búp bê Nhi-na, chú gấu bông, một con lật đật, một bộ xếp hình và một bộ đồ bác sỹ nữa đấy. Mình cũng đã viết thư cho một bạn ở Nam Tư và gửi cho bạn ấy một tấm hình chụp chung khi cắm trại ở biển Nha Trang.
Ethel ạ! Bác Ba mình trước kia đi chiến đấu đã bị thương ở đầu và đến bây giờ vẫn đang còn một mảnh đạn ở trong đó. Bác khổ lắm, hôm nào trở trời, trở gió là bác lại ôm đầu lăn lóc không ăn uống gì được. Hôm rồi bác Ba ra Hà Nội khám, các bác sỹ ở đó phải cho đội mũ từ định hút mảnh đạn ra, nhưng bác ấy đau quá không chịu nổi nên các bác sỹ không làm nữa vì sợ rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng của bác. Ôi, mình sợ quá Ethel ạ ! Bác Ba của mình mà chết thì mình buồn lắm.
Bạn ơi ! Sao lại có chiến tranh nhỉ ? Mình vẫn chưa hiểu hết được. Mà sao người lớn lại cứ thích chiến tranh để làm gì cơ chứ.
Ethel ơi ! Mình muốn cùng bạn viết chung một lá thư và lấy đi 2000 chữ ký của cá bạn ở trường học sau đó gửi đi cho tổng thống Bin-clin-tơn và các tổng thống khác để yêu cầu người lớn đừng làm ra chiến tranh cho tuổi trẻ chúng mình không còn bị chết oan ức. Bạn có đồng ý không ? Nếu bạn đồng ý mình sẽ vui lắm và rất cảm ơn bạn Ethel ạ.
Bây giờ mình viết thử bức thư đó cho bạn xem có được không nhé.
Hà Nội - Oa-sinh-tơn, ngày... Kính gửi ngài Bin-clin-tơn, Tổng thống nước Hoa Kỳ. Kính gửi ngài Lê Đức Anh, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Kính gửi các ngài tổng thống các nước trên toàn thế giới.
Chúng cháu là Ethel, 14 tuổi ở Oa-sinh-tơn, Hoa Kỳ và Thanh thủy, 14 tuổi ở Việt Nam, cùng viết lá thư này kính gửi đến các ngài một nguyện vọng là mong các ngài hãy tìm mọi cách để trên toàn thế giới không còn chiến tranh, để hàng triệu các bạn thiếu nhi chúng cháu ở hai nước không phải chết oan vì vì bom đạn, vì đói rét và được học hành vui chơi trong hòa bình. Hàng triệu thiếu nhi chúng cháu ở hai nước và trên thế giới sẽ rất biết ơn các ngài nếu nguyện vọng lớn nhất đời của chúng cháu ddược thực hiện.
Xin kính chúc ngài và nhân dân trên toàn thế giới mãi mãi sống trong hòa bình, ấm no, hạnh phúc.
 
Gửi ý kiến